SONGFABLE · 1979

Highway to Hell

AC/DC · 1979

"Highway to Hell" của AC/DC ra đời năm 1979 không phải là lời tụng ca quỷ dữ như những nhà thuyết giáo Mỹ từng buộc tội, mà là tiếng thở dài đầy mỉa mai của một ban nhạc đã quá mệt mỏi với những chuyến lưu diễn không hồi kết. Đằng sau riff guitar hùng hổ của Angus Young và giọng hát khàn đặc của Bon Scott là một bản tuyên ngôn về tự do, về việc chọn con đường của chính mình – ngay cả khi con đường đó dẫn xuống địa ngục theo lời người khác. Đây là khoảnh khắc rock 'n' roll trưởng thành đối diện với cái chết của chính mình mà không hề hay biết.
Listen elsewhere

We couldn't link a Spotify track for this story. Try searching the title on song.link to find it on your preferred service.

Hook

Có một thứ kim loại trong tiếng guitar mở đầu bài hát mà gần năm thập kỷ qua vẫn chưa ai sao chép được. Không phải là sự phức tạp – hợp âm A, D, G lặp lại, đơn giản đến mức một đứa trẻ học guitar tuần thứ hai cũng có thể đánh được. Cái khó nằm ở cảm giác: cách Malcolm Young đặt nhịp chậm hơn nửa nhịp so với người ta tưởng, cách Angus Young chèn nốt nhỏ vào kẽ hở, cách Phil Rudd đập trống như thể đang đóng đinh quan tài cho chính mình. Khi giọng Bon Scott bật lên, người nghe không còn nghe nhạc nữa – họ nghe một lời thú tội được đóng gói thành điệp khúc karaoke.

Đó là phép thuật của AC/DC: biến sự đơn giản thành điều bất khả xâm phạm. Trong khi Led Zeppelin xây dựng những thánh đường âm thanh, trong khi Pink Floyd vẽ những bích họa tâm lý, AC/DC chỉ làm một việc – đặt một viên gạch lên một viên gạch khác cho đến khi bức tường sụp đổ vào mặt bạn. "Highway to Hell" là viên gạch đầu tiên của bức tường đó được đặt đúng chỗ. Nó là khoảnh khắc một ban nhạc Úc bụi bặm cuối cùng cũng tìm ra công thức sẽ định nghĩa hard rock cho ba thế hệ sau.

Background

Năm 1979, AC/DC đang ở ngã ba đường theo nghĩa đen nhất của từ này. Sáu album đã ra mắt nhưng vẫn chưa có cú đột phá quốc tế. Hãng đĩa Atlantic Records ép họ thay nhà sản xuất – Harry Vanda và George Young (anh trai của Angus và Malcolm) bị thay thế bằng Robert John "Mutt" Lange, một nhà sản xuất Nam Phi gốc Đức nổi tiếng với khả năng đánh bóng âm thanh thô đến mức sáng chói mà không làm mất đi sức nặng.

Bon Scott, ca sĩ chính, đã ba mươi ba tuổi – một tuổi đời quá già cho rock 'n' roll thời đó. Ông sinh ra ở Kirriemuir, Scotland, di cư cùng gia đình đến Australia khi sáu tuổi, lớn lên ở Perth, từng vào trại cải tạo trẻ vị thành niên, từng làm tài xế xe tải, từng hát trong vô số ban nhạc thất bại trước khi gia nhập AC/DC năm 1974. Cuộc đời ông là một bản trường ca về việc liên tục bắt đầu lại.

Tiêu đề bài hát, theo lời kể của Angus Young trong nhiều cuộc phỏng vấn sau này, không phải là tuyên ngôn satan mà là cách Bon mô tả con đường Canning Highway ở Perth – con đường dẫn từ vùng ngoại ô đến quán Raffles Hotel nơi ban nhạc thường biểu diễn thời mới khởi nghiệp. Một con đường dốc, đầy tai nạn, đầy tài xế say xỉn. "Highway to Hell" là biệt danh dân địa phương đặt cho nó.

Bản thu được thực hiện tại Roundhouse Studios ở London trong vài tháng đầu năm 1979. Lange ép ban nhạc tập luyện đến kiệt sức, yêu cầu Bon hát đi hát lại hàng chục lần cho mỗi đoạn để đạt được độ "căng" mà ông muốn. Album phát hành tháng 7 năm 1979, leo lên hạng 17 trên Billboard 200 – thành công lớn nhất từ trước đến giờ của ban nhạc. Sáu tháng sau, ngày 19 tháng 2 năm 1980, Bon Scott chết trong xe hơi ở London vì say rượu đến mức không thở được nữa. Album được dự định là bước đột phá cuối cùng trở thành bản di chúc.

Real meaning

Đây là điểm mà huyền thoại và sự thật bắt đầu va chạm. Phe Cơ đốc bảo thủ Mỹ trong những năm 1980 đã biến "Highway to Hell" thành biểu tượng của Satanic Panic – làn sóng hoang tưởng về quỷ Satan đội lốt rock 'n' roll thâm nhập giới trẻ. Tipper Gore và tổ chức PMRC của bà liệt AC/DC vào danh sách đen. Có người còn cho rằng AC/DC là viết tắt của "Anti-Christ/Devil's Children" (thực ra là "alternating current/direct current" – ý tưởng của em gái Angus và Malcolm khi nhìn thấy ký hiệu này trên máy may).

Nhưng đọc kỹ lời bài hát, người ta nhận ra đây là bài hát về sự kiệt sức của lao động – về việc làm một công việc không có cuối đường, không có hồi kết, không có hy vọng thăng tiến. "Đường cao tốc xuống địa ngục" là ẩn dụ cho cuộc đời lưu diễn của một ban nhạc rock đang vắt kiệt mình trên những con đường giữa các thành phố. Đó là tiếng kêu của giai cấp lao động sáng tạo – những người không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục biểu diễn cho đến khi cơ thể sụp đổ.

Có một điều nghịch lý đáng buồn: Bon Scott viết bài hát như một câu đùa về cuộc đời lưu diễn, nhưng câu đùa đó trở thành lời tiên tri. Ông đang chạy trên con đường cao tốc của chính mình, và con đường đó thực sự kết thúc tại một bãi đậu xe ở Dulwich, London. Sự mỉa mai sâu sắc của bài hát là nó không bao giờ được viết để nói về cái chết – nhưng cái chết đã đến để chiếm lấy nó.

Triết gia Đan Mạch Søren Kierkegaard từng viết về "tuyệt vọng của sự bất chấp" – trạng thái khi con người chấp nhận sự sa đoạ của mình một cách kiêu hãnh thay vì tìm kiếm sự cứu rỗi. Bài hát của Bon Scott chính là âm nhạc hóa khái niệm đó. Người kể chuyện không xin lỗi, không hối hận, không tìm kiếm sự tha thứ. Anh ta chọn con đường của mình với nụ cười – và nụ cười đó, dù u tối đến đâu, là một dạng tự do.

Cultural context for Vietnamese

Để hiểu tại sao "Highway to Hell" có ý nghĩa đặc biệt đối với người Việt Nam, cần đặt nó vào bối cảnh năm 1979. Đó là năm Việt Nam đang oằn mình dưới hậu quả chiến tranh, biên giới phía Bắc nổ ra xung đột với Trung Quốc, kinh tế bao cấp đang sụp đổ chậm rãi. Rock 'n' roll phương Tây bị cấm hoàn toàn. Cassette tape lậu được chuyền tay trong bóng tối. Một thế hệ thanh niên Sài Gòn, Hà Nội nghe AC/DC qua những bản sao mòn nhão của bản sao.

Phải đến thời kỳ Đổi Mới sau năm 1986, văn hóa rock mới bắt đầu được hít thở. Và phải đến giữa thập niên 1990, khi Bức Tường ra đời tại Đại học Xây dựng Hà Nội, người Việt mới có ban nhạc rock của riêng mình. Trần Lập, ca sĩ chính của Bức Tường, lớn lên với những băng cassette của Deep Purple, Scorpions, và AC/DC. Khi ông viết "Đường đến ngày vinh quang", người ta có thể nghe thấy âm hưởng của những con đường dài, những hành trình không hồi kết – cùng tinh thần mà Bon Scott đã hát hai mươi năm trước.

Có một sự song song kỳ lạ giữa Phạm Ngũ Lão – vị tướng nhà Trần ngồi đan sọt bên đường mà quên cả vó ngựa đi qua, đầu óc tập trung vào kế sách đánh giặc – và những nhạc sĩ rock Việt Nam thế hệ đầu. Họ cũng "ngồi bên đường", trong những căn phòng tập chật chội, tự học hợp âm từ băng video lậu, mơ về một con đường âm nhạc mà xã hội xung quanh chưa công nhận. Microwave, một trong những ban nhạc metal đầu tiên của Việt Nam, sinh ra từ chính tinh thần đó – sự bất chấp của những người chọn con đường khó.

Khu phố Phạm Ngũ Lão ở Sài Gòn, từ những năm 1990, đã trở thành biểu tượng của một Việt Nam khác – nơi du khách Tây ba lô gặp gỡ thanh niên địa phương, nơi quán bar mở nhạc rock đến khuya, nơi người ta có thể nghe thấy guitar điện vọng ra từ những căn nhà ba tầng chật hẹp. Đó là "đường cao tốc" của riêng Việt Nam – không dẫn xuống địa ngục, mà dẫn đến tự do cá nhân, đến quyền được lựa chọn cuộc đời của mình.

Khi Trần Lập qua đời năm 2016 vì ung thư, ở tuổi 42, hàng nghìn người hâm mộ đã đến viếng. Có một bức ảnh nổi tiếng cho thấy người đàn ông đứng tuổi mặc áo Bức Tường đứng nghiêm trang trước quan tài – một khoảnh khắc giống như đám tang Bon Scott ở Fremantle năm 1980, khi cả thành phố Australia tiễn đưa người con của mình. Rock 'n' roll, dù sinh ra ở đâu, đều có cách kết nối những người chọn sống ngoài lề chính thống.

Why it resonates today

Gần năm mươi năm sau khi bài hát ra đời, "Highway to Hell" vẫn vang lên trong các sân vận động bóng đá, các trận đấu boxing, các bộ phim Hollywood. Đó không phải là sự sống sót ngẫu nhiên. Bài hát chạm vào một sự thật cơ bản về điều kiện con người trong thế kỷ 21: chúng ta đều đang chạy trên một đường cao tốc nào đó, và rất ít người trong chúng ta biết đích đến.

Thế hệ Gen Z Việt Nam, lớn lên với áp lực "chạy KPI", "burn out", "quiet quitting", có lẽ hiểu bài hát này theo cách Bon Scott không thể tưởng tượng được vào năm 1979. Đường cao tốc xuống địa ngục ngày nay không phải là chiếc xe tải chở thiết bị âm thanh giữa hai thành phố – đó là chiếc laptop mở 24/7, là email lúc 11 giờ đêm, là thông báo Slack vào sáng Chủ Nhật. Sự kiệt sức mà Bon Scott hát về đã trở thành nền tảng của nền kinh tế hiện đại.

Nhưng bài hát cũng đề xuất một thứ khác: phẩm giá của việc chọn con đường của chính mình, ngay cả khi nó dẫn xuống vực. Trong một thế giới mà mọi quyết định đều được tính toán bởi thuật toán, mọi rủi ro đều được bảo hiểm, mọi đam mê đều được biến thành side hustle, có điều gì đó vô cùng giải phóng khi nghe một người đàn ông hát rằng anh ta sẽ đi xuống địa ngục theo cách của riêng anh ta, và anh ta sẽ vui vẻ trên đường đi.

Đó có lẽ là di sản thực sự của Bon Scott và AC/DC – không phải là sự nổi loạn vu vơ, không phải là chủ nghĩa hư vô, mà là sự khẳng định rằng cuộc đời con người có giá trị ngay cả khi nó không dẫn đến đâu cả. Trong nền văn hóa Việt Nam vốn đề cao sự hài hòa, sự khiêm tốn, sự phục tùng tập thể, thông điệp này có sức công phá đặc biệt. Nó nhắc nhở rằng đôi khi, chọn con đường khó là cách duy nhất để biết mình còn sống.

Cách đắm chìm sâu hơn

🎧 Đắm trong âm nhạc

Back in Black (AC/DC) Album ra mắt năm 1980 ngay sau cái chết của Bon Scott, với ca sĩ mới Brian Johnson. Đây là cách AC/DC tang lễ người đồng đội của mình bằng âm nhạc – và nó trở thành album bán chạy thứ hai mọi thời đại. → Search

Tâm Hồn Của Đá (Bức Tường) Album năm 2002 đánh dấu thời kỳ đỉnh cao của rock Việt Nam, với những bài hát mang tinh thần hành trình tương tự "Highway to Hell" nhưng được tái hiện qua lăng kính văn hóa Việt. → Search

📚 Theo dõi câu chuyện

Highway to Hell: The Life and Death of Bon Scott (Clinton Walker) Tiểu sử dứt khoát nhất về Bon Scott, được nghiên cứu kỹ lưỡng bởi nhà báo nhạc rock Australia, kể lại cuộc đời người đàn ông Scotland trở thành biểu tượng rock 'n' roll. → Search

Đường Đến Ngày Vinh Quang (Trần Lập) Tự truyện của thủ lĩnh Bức Tường, kể về hành trình từ sinh viên Đại học Xây dựng đến biểu tượng rock Việt Nam, viết với sự chân thành hiếm thấy trước khi ông qua đời. → Search

🌍 Thăm các địa điểm

Canning Highway, Perth, Australia Con đường thực sự truyền cảm hứng cho tiêu đề bài hát, chạy từ Fremantle đến trung tâm Perth. Đến Fremantle Cemetery để viếng mộ Bon Scott – nơi vẫn được xếp hạng di sản quốc gia Australia. → Search

Khu phố Phạm Ngũ Lão, Sài Gòn Trung tâm văn hóa rock và underground Việt Nam từ những năm 1990, nơi các quán bar nhỏ vẫn mở nhạc rock đến khuya, nơi nhiều thế hệ nhạc sĩ Việt Nam đã tìm thấy cộng đồng của mình. → Search

🎸 Tự trải nghiệm

Gibson SG Standard guitar điện Cây guitar biểu tượng của Angus Young – nhẹ, dễ chơi, với âm thanh sắc nét đặc trưng của AC/DC. Phiên bản nhập môn vẫn cho phép người mới chơi cảm nhận được tinh thần riff hard rock. → Search

Sách hợp âm AC/DC cho người mới bắt đầu "Highway to Hell" thực ra chỉ có ba hợp âm cơ bản – một bài học hoàn hảo về việc đơn giản không có nghĩa là dễ. Học đánh nó là học cách tôn trọng nhịp điệu. → Search


🎵 Listen on all platforms

🤖 Câu hỏi tiếp theo
Tags
70s